Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Cảm xúc

    Trăng lên mấy thuở đường mê
Soi trăng rớt rụng lê thê giữa dòng
    Trăng tàn lẻ bóng không mong
Trăng sa bạt thủy cõi lòng trăng chơi
    Say trăng phúng phiếm tơi bời
Ngàn trăng xẻo mảnh hồn thơ bay vèo
    Ta đời trăng chót cheo leo
Tựa trăng búng rụng còn reo nỗi gì.hé
    

    

2 nhận xét:

  1. vậy chớ...rụng trăng thì còn chi.? Tài vũ trần

    Trả lờiXóa
  2. rất vui vì em tới chơi hihihi..nhưng rất khó trả lời câu hỏi này,cứ y như rằng không hẹn trước và mỗi lần rơi rụng là cảm xúc lại dâng trào rất khó nói,khi viết xong bài thơ rồi đọc đi đọc lại vẫn không thấy ý,đành để vậy coi chơi,tùy người đọc,muốn hiểu sao cũng được,dù gì thì cũng không có ý gì hết để trả lời.Vậy thôi nghen.Hi,hỗm nay coi bộ ẩn cư lâu
    chắc đã mẫm ra được sự huyền diệu gì đây,có khám phá ra được gì thì chia sẽ cho tôi biết với.hihihi

    Trả lờiXóa